Xúc động những vần thơ về Bác và quê hương

161

Trân trọng gửi tới bạn đọc những bài thơ viết về Bác Hồ, về đất nước- quê hương nhân Kỷ niệm 74 năm ngày Quốc khánh nước CHXHCN Việt Nam, 50 năm thực hiện Di chúc thiêng liêng của Người. 

MÙA THU 1942-1943 Ở QUẢNG TÂY, TRUNG QUỐC
Bác Hồ với Tập thơ ” Ngục trung Nhật ký”. Nguồn ảnh: Internet

 Khi cánh cửa sắt khép lại

Một nhà thơ đã ở trong tù

Chỉ thế thôi cũng đủ để bắt đầu

Cuộc đối thoại không lời

Giữa chấn song, vừng trán nhà thơ và tường đá

Tường đá hiện lên màu xám

Chấn song hiện lên, màu đen

Vừng trán nhà thơ lặng im trong đêm tối không đèn

Điều gì đã xẩy ra mùa thu năm 1942 – 1943 ?

Nhà ngục Quảng Tây Bác ở trong tù

Chiếc xích sắt ngoằn ngoèo như con đường nô lệ cố níu lấy chân

Bác kéo nó đi trên sàn đá

Chiếc còng tay có khóa

Bác chắp tay sau lưng như người đi dạo thảnh thơi

Ở đây

Có 2 phe đối lập rõ ràng

Muỗi và rệp thuộc về chúng nó

Về chùng nó

Kìm và búa

Ghẻ và lở

Về chúng nó

Mùi mốc trong gạo hẩm

Nấm lên men trong chảo thức ăn

Cả mùi hôi từ cống rãnh xông lên

Từ giường chiếu

Từ tên cai ngục

Ở đây

Thừa bóng tối ban ngày

Thiếu ánh sáng ban đêm

Điều gì đã xẩy ra mùa thu năm 1942 – 1943 ?

Nhà ngục Quảng Tây Bác ở trong tù

Con đường từ châu Âu, châu Á, châu Phi

Bàn chân Bác nối vòng quanh quả đât

Không thể đo tầm vóc của Người bằng cái thước đo tầm thường, cụ thể là một mét mấy mươi

Những trời tím

Trời xanh

Trời trứng sáo

Khắp bốn trời thế giới Bác đi qua

Nên tôi thấy :

Nhà ngục Quảng Tây thật là quá thấp !

Cả 28 cái trần đều rất cổ xưa !

Điều gì đã xẩy ra mùa thu năm 1942-1943 ?

Răng rụng mất một chiếc

Tóc bạc thêm mấy phần

Oa ! oa ! oa !

Nỗi khổ nhân dân

Nức nở khóc lọt lòng qua cửa sắt

Quan trưởng nhà lao quen đánh bạc

Lính giải tù thịt chó lại thường ăn

Giấc ngủ Người hồn mộng đến vây quanh

Màu nắng đỏ bay tràn qua ngục tối …

Nhưng bạn ơi !

Xích xiềng và buộc trói

Người trong tù luôn phải gỡ cho ta

Những kẻ sống an nhiên luôn lầm tưởng mình đang ở ngoài tù

Đó chính là sự thật đã xẩy ra

Từ mùa thu năm ấy …

Thạch Quỳ

**********

  BÁC HỒ
(Nhân 50 năm thực  hiện di chúc của Người)
Minh họa bản gốc di chúc của Người. Nguồn ảnh: Internet

Về việc riêng tôi không ân hận điều chi,
Nói về Đảng
Bác khuyên :“giữ  gìn sự đòan kết …”
Nói về Đoàn
Bác khuyên: “Bồi dưỡng thế hệ cho đời sau là việc làm cần thiết”
Nói về dân
Bác nhắc Đảng : “…phải không ngừng nâng cao đời sống nhân dân”

Chỉ thế thôi
Chừng ấy thôi, cũng đủ
Bác Hồ là người của muôn người…
Luôn vì – Nước – quên  thân !

Tùng Bách

************

SAU NGÀY BÁC ĐỌC TUYÊN NGÔN
Bác Hồ đọc Tuyên ngôn độc lập. Nguồn ảnh: Internet

Sau ngày đọc “Tuyên ngôn Độc lập”

Dặn dò chiến sĩ, thăm hỏi đồng bào

Bác đã không giấu che bao thối tha, ung nhọt.

Nào đói kém, thất học, rượu và thuốc phiện

Nào thuế thân, thuế chợ, thuế đò

Nào giáo – lương nghe dèm pha, chia rẽ

Một chế độ vừa thoát thai, đâu dễ!

Nhưng Bác bảo cứ vừa làm vừa học

Vừa học vừa làm

Học và làm đều sẽ gặp khuyết điểm

Chúng ta có can đảm sửa mình không?

Thế là trồng ngô khoai cho bắp cho củ

Thế là mười ngày một bữa nhịn ăn

Thế là đỏ đèn dầu đêm đêm học Quốc ngữ

Ai liêm chính kiệm cần Chính phủ kịp nêu gương.

Có ung nhọt đớn đau thì việc chi phải giấu

Bày tỏ cùng dân để được dân lo

Nước Việt sau Tuyên ngôn vẫn chưa ngơi nghỉ

Muôn một ngẩng đầu theo Bác đến Tự do…

Nguyễn Văn Hùng

*******

SEN TRẮNG
Sen trắng. Ảnh: Trung Hà

Con vào Đồng Tháp chiều nay

bạt ngàn sen nở hương bay ngát đồng

Búp sen thắp ngọn lửa hồng

xòe muôn cánh trắng ôm vầng trăng thơm

Trải qua muôn nỗi vui buồn

lời ru của mẹ nâng con trưởng thành:

Nhị vàng bông trắng lá xanh

gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn

Xa nghe khúc hát hào hùng

Miền Nam một bức Thành Đồng dựng lên

Tháp mười đẹp nhất bông sen

câu ca năm tháng vững bền nước non

Con về theo lối sỏi mòn

trước lăng* sen trắng hãy còn ngát hương

càng nhìn càng thấy thân thương

ngỡ như đứng giữa cố hương của Người

* Lăng Cụ Nguyễn Sinh Sắc ở  Thành phố Cao Lãnh -Đồng Tháp

Lê Quốc Hán

*********

QUÊ TÔI – XỨ NGHỆ
Quê tôi, xứ Nghệ. Ảnh: Quốc Đàn

Nơi tôi sinh ra

Gió Lào hất tung bãi cát sang bờ bắc sông Lam .

Câu thơ tôi quăng quật kiếp người …

Những đứa trẻ đẻ rơi

co ro trên luống cày vừa xới

hình hài cong dấu hỏi

òa nỗi đau chào đời!

Những người đàn bà góa

cô đơn thiêu đốt thịt da

đổ lúa ra xay

đổ trấu ra xay

xay cạn đêm !

Chạy dọc mùa đông

trằn trọc lửa củi sim

sưởi ấm giấc mơ người đàn ông lực điền

thèm bát cơm không độn sắn ngô !

Nơi tôi sinh ra

di chỉ cất bảo tàng

chiếc muôi múc canh bằng đá

vá nhọc nhằn, tằn tiện của … Tiền Nhân !

Vân Anh

*********

TIẾNG QUÊ

Đằm cùng muối mặn cay gừng

Quê ơi chẳng lẫn trong từng âm câu

Gặp nhau ở cuối địa cầu

Mới nghe giọng nói dãi dầu đã thương .

Nguyễn Trường Thọ

*************

THÁNG CHÍN
Màu trời tháng Chín. Ảnh: Lê Thắng

Tháng Chín

Rú quê mùa trở dạ

Đàn chim non bíu ngọn tre nhớn nhác

Những cành tre như vòng tay vươn xa.

Tháng Chín vời cao

Mẹ bầm môi cho mùa đậu quả

Chõng tre căng chờ tiếng o oa…

Tiếng rít điếu cày bung khói chập chiều cha…nỗi khát vỡ òa.

Chập chiều Mẹ rưng rưng ngọt nước mắt

Cật nứa, trầu xanh cứu rỗi,…

O oa,…thắp giấc mơ bay xa lung linh cột cờ tám cạnh

Mơ hồ thiêng và hàng cây bóng rủ gọi về ánh mắt muôn phương.

Đất trời hân hoan

Không gian nén lại trong nụ cười Mẹ và ánh mắt Cha

Xóm núi bừng lên như một khúc ca…!

Lăng Hồng Quang

                                                     ***********

ĐI THUYỀN TRÊN SÔNG LAM
Sông Lam -Bến Thủy. Ảnh: Hồ ĐÌnh Chiến

Ngồi thuyền lướt sông Lam

uống ngụm nước sông Lam

sóng ùa về vồn vã

vỗ vào thuyền lan man…

quê hương ngày tiễn tôi

cồn cào trời gió thổi

có phải tháng năm xa

núi đăm đăm ngóng đợi ?

sông đung đưa như võng

nghe xa thẳm trong hồn

êm lời ru của mẹ

bay lượn trời tuổi thơ

Kỷ niệm đầu cuộc đời

như hương bay chẳng khuất

dù đi hết đường dài

vẫn quay về phảng phất…

Phan Quốc Bình

***********

VỀ MIỀN LAM GIANG
Một miền non nước. Ảnh: Hải Vương

Đất sỏi đá cỗi cằn chắt lại mà xanh

Về với sông Lam, về miền xứ Nghệ

Còn thơm miếng trầu cay của Hồ nữ sỹ

Sóng Giang Đình vọng mãi bóng thi nhân.

Mẹ lặn lội trên đồng giữa trưa nắng chang chang

Nhấp nhô mảnh áo tơi hình cánh cò, cánh vạc

Con cá gỗ vượt nghèo đã làm nên đất học

Cho câu ví nặng lòng mộc mạc mà thương.

Hồng Lĩnh điệp trùng nghe biển hát đầu non

Núi Quyết hiên ngang một tượng đài bất diệt

Nơi mảnh đất của hiền tài nhân kiệt

Dẫu tương, nhút, dưa, cà vẫn nuôi lớn thi nhân.

Em có về miền non nước Hồng Lam

Du thuyền trên sông nghe câu ví giặm

Đã nhủ lòng anh chỉ thương, nỏ giận

Dẫu ngái ngôi muôn trùng sớm muộn vẫn chờ nhau.

Lương Khắc Thanh

 

P.V (chọn và giới thiệu)

Leave a Reply