Vĩnh biệt nhà thơ Vương Đình Trâm – người thơ “yêu, ghét đến tận cùng”

219
Nhà thơ Vương Đình Trâm

Tin nhà thơ Vương Đình Trâm – người con làng Đông Bích, Trung Sơn, Đô Lương qua đời sáng ngày 2.9 tại Vũng Tàu khiến người thân và bạn bè văn nghệ bàng hoàng.

Nhà thơ Vương Đình Trâm Sinh ngày 02/5/1935 tại làng Đông Bích, Trung Sơn, Đô Lương. Học hết lớp 7 ông nghỉ học đi cày ruộng và sau này đi làm công nhân để nuôi em ăn học. Ông có thời gian dài là cán bộ lâm nghiệp tại Lâm trường Con Cuông (từ năm 1960-1987) nên luôn tự nhận mình là một anh công nhân lâm trường làm thơ.  Trải qua bao nỗi vất vả, đi đến tận cùng những cay đắng, ông đã coi thơ là “nghiêp” đã vận vào mình, muốn từ bỏ cũng không  được.

Nhà thơ Vương Đình Trâm và cuốn thơ Họ Vương. Ảnh: Internet

TÁC PHẨM CHÍNH CỦA NHÀ THƠ VƯƠNG ĐÌNH TRÂM

Đã in 3 tập thơ gồm: Nơi gặp gỡ (in chung). Nỗi nhớ cánh rừng, Ráng chiều và nhiều bài thơ in báo Trung ương và địa phương.

GIẢI THƯỞNG

3 lần đạt giải thưởng viết về lâm nghiệp (1967, 1973, 1982) Năm 1986 được tặng thưởng Văn học Nguyễn Du. Năm 2005 được tặng thưởng VHNT Hồ Xuân Hương. Thơ hay báo Văn  nghệ năm 1978. Năm 2000 được tặng thưởng thơ do Tạp chí Sông Lam tổ chức và được chọn thơ hay in Sông Lam năm 2000

Vương Đình Trâm là một trong số rất nhiều tác giả của dòng họ Vương nổi tiếng. Ông là anh ruột nhà thơ Vương Trọng, chú họ của nhà thơ Thạch Quỳ, nhà thơ Vương Cường. Đây đều là các nhà thơ nổi tiếng, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Tất cả những nhà thơ ấy đều kể chuyện, nhắc về ông với một niềm kính trọng và không khỏi tiếc nuối rằng nếu như ông có điều kiện phát triển, thì chắc chắn “người thợ cày” “anh công nhân lầm trường” này còn tiến xa hơn nữa trên con đường văn chương- nghệ thuật. Tuy nhiên, Vương Đình Trâm lại luôn thấy dù mình có là ai, thì cũng đã có thơ như một “nơi gặp gỡ” mà có lần, nhà thơ Vương Long (em trai ông) dành tặng:

 “Thơ đã thành nơi gặp gỡ

Trái tim cháy đỏ ráng chiều

Ôm tình cố hương bạc tóc

Nỗi nhớ cánh rừng còn theo”.

Vương Đình Trâm từng nói: “Người làm thơ mà không sống đến tận cùng cay đắng, khổ đau thì làm sao thấu hiểu được nỗi đau của kiếp người. Phải đau, phải yêu, phải ghét đến tận cùng thì thơ mới có cảm xúc thật sự, nếu không, nó chỉ là sự lắp ghép ngôn từ của người có học mà thôi.”

Nhà thơ Vương Đình Trâm chụp cùng chị dâu họ (mẹ nhà thơ Thạch Quỳ, Vương Cường) năm 2012. Ảnh: FB nhà thơ Vương Cường

Website của Hội Liên hiệp VHNT Nghệ An xin được đăng bài thơ cảm tác của nhà thơ Tùng Bách vào sáng 2.9, khi hay tin nhà thơ Vương Đình Trâm qua đời

VĨNH BIỆT NHÀ THƠ VƯƠNG ĐÌNH TRÂM

—————————————————-

Lần đầu tiên bác được cưỡi voi(*)

Voi lâm trường Con Cuông hiền như nghé

Thời ấy mấy thằng em còn rất trẻ

Chỉ cưỡi bò cũng đã rất chi oai !

Con trâu già vừa ngủ vừa nhai

Bác tự ví mình như trâu già(“*)vừa nhai vừa ngủ gật !

Làng thơ Nghệ An – em khoái thơ bác nhất

Vương Đình Trâm, không ưa đường mật

Như gái lâm trường mái tóc thích cài hoa(*) !

Bác bảo , mình vô Vũng Tàu ít tháng sẽ ra

Dự đại hội Hội văn học võ thuật !

Sáng nay, từ Vũng Tàu báo tin bác mất

Điếu thuốc trên tay em không cháy vẫn tàn !

 

Xin ngước mặt về phương Nam, Adi đà Phật!

Cõi vô cùng mong bác được siêu an!

———–

(*….) Những bài thơ hay của Vương Đình Trâm

 

Tạp chí Sông Lam – Hội Liên hiệp VHNT Nghệ An

Leave a Reply