Thổn thức trái tim yêu

       Trịnh Công Sơn từng nói: “Chấp nhận tình yêu là chấp nhận một thứ có có, không không, đùa đùa, thật thật. Nó vô hình tướng nhưng làm rã tan hồn phách.” Thứ tình cảm kỳ lạ ấy bao đời nay vẫn khiến người ta lao đầu vào. Kẻ may mắn có được hạnh phúc cũng nhiều mà người ôm lấy khổ đau cũng chẳng ít. Nỗi đau ấy có người vượt qua được nhưng cũng có rất nhiều kẻ bị bủa vây, bị nhấn chìm,…! “Nhưng dù đau khổ hay hạnh phúc thì con người vẫn muốn yêu. Tình yêu vì thế mà tồn tại. Con người không thể sống mà không yêu” (Trịnh Công Sơn). Tình yêu, dù thế nào đi nữa, cũng khiến cuộc sống này đẹp hơn, đáng sống hơn, ý vị hơn. 
      Chùm thơ trên Tạp chí Sông Lam số 16 sẽ gửi đến độc giả những thổn thức trong trái tim người phụ nữ khi yêu. Bao rung động, khát khao, cô đơn, ngậm ngùi nơi họ sẽ cho ta hiểu hơn về những sắc màu trong tình yêu, về hạnh phúc và khổ đau nó mang đến cho cuộc đời và phần nào nhận ra tại sao người ta vẫn cứ mãi đuổi theo một thứ “có có không không, đùa đùa thật thật” như vậy…

∗ ∗ ∗

Hà Thị Vinh Tâm

Màu Trầm

Gương mặt anh trầm tư

Đôi mắt anh như muôn ngàn dấu lặng

Buông chậm theo tàn thuốc

Hình như hơi thở đang nhả khói

Màu trầm…

 

Tôi nương theo màu trầm

Lòng khắc khoải

Một,

hai,

ba,…

Ba,

hai,

một,…

 

Là sao? Anh? Là sao?

Có những nốt lặng thật sâu

Chìm vào tôi…

Tôi tựa vào gam màu trầm

Của anh…

Mắt cay sè

Như va phải đụn khói quê nhà

Màu trầm bình yên!

Ảnh minh họa: Wallpapercave.com

Như Bình

Viết cho một ký ức

Anh ở đâu người đàn ông em yêu nhất

Triệu triệu người trái đất vẫn cô đơn

 

Thành phố ồn ào mà em lặng im

Tìm anh đầy sợ hãi

Chúng mình như những ngôi sao xa

Hun hút sáng không thể nào tới được

 

Vầng trăng hỏi em

Còn kiếp nào cho tình yêu?

Chiếc khăn quàng bắc nhịp cầu Ô Thước

Tóc em xõa thẫm bầu trời

Những sợi tóc long lanh nước mắt

 

Có tinh cầu nào để chúng mình xây tổ

Gió sẽ kết vương miện cho em

Đôi hài bảy sắc cầu vồng

Mặt trời là hôn lễ

 

Những tuyệt vọng khiến em điên dại

Muốn vò đám mây dải lụa

Thu hết muôn sao

Muốn an táng vầng trăng trong bầu ngực

Cho tình yêu

Tựa thiên hà mãi mãi anh biết không.

Tranh minh họa: Vectorstock.com

Nguyễn Thị Thu Thảo

Dối lòng

Hết yêu rồi còn gặp lại làm chi

Những ký ức đã ngủ quên bỗng trở mình thức giấc

Con gió đi hoang vô tình lần lữa

Bỏ sót điều gì mà quanh một vòng chọn lựa…

Ta lại gặp nhau…

 

Chuyện tưởng yên rồi sao khơi lại vẫn còn đau

Vẫn rưng rức nhói lòng dẫu cố tỏ lạnh lùng không xúc cảm

Đôi khi muốn thừa nhận rằng mình còn yêu rất thật

Nhưng đành nuốt ngược vào trong giấu giây phút yếu mềm.

 

Bao năm rồi hơi ấm vẫn chưa quên

Vẫn quyến luyến từng ngón tay đan ấy

Vẫn muốn siết chặt hơn và quên thời gian đã làm thay đổi

Vẫn ánh mắt nhìn như thương lại ngày xưa

 

Phố chiều nay bỗng đổ cơn mưa

Những ngón tay ngoan trầm mình ướt lạnh

Và em

Và anh

Hai kẻ lang thang vô định

Nguyện cầu gì dưới mưa?

Tranh minh họa: Sunil Linus De

Trần Thu Hà

Gió đàn bà

Hồn vẫn gió

Những rung chấn cóng tê thức dậy cõi đàn bà

Con sóng nào hồn chữ nào cho con tim bớt mỏi?

Gió đàn bà rùng mình rùng mình bùng lên thức dậy trắng đêm đêm.

 

Tháng năm

Soi vào gương gương khóc

Như thước phim quay chậm ta thương em mang di chứng chiến tranh

Chiến tranh đã qua

Em giặt phơi tấm áo nhân duyên để đêm về vẽ mắt chân chim cứ ngời lên da thịt

Em đã bơi qua cung đoạn mùa xuân chẳng thể giấu mình cứ nổi chìm lặn ngụp

Cái gió cái rét gặp dậu thưa không ngăn nổi gió lùa.

 

Sông người thao thiết chảy

Giận mình sao hoá thành giông

Để nỗi nhớ cháy trời đỏ loang vết cắn

Nơi bắt đầu em gọi đấy là mưa …

Thành giọt mặn lặn sâu vào hơi thở

Tạc vào nhau hấp hối chết lâm sàng.

 

Nhớ thuở nào em cầm trái non bụm sữa

Đời chiến binh cóng thơm dậy mùa con gái

Như giêng hai nhu nhú nụ em hồng.

 

Thời gian sông chở đầy nốt lặng

Ngâu mặc ngâu sao bắt em phải ướt

Đếm ngược thời gian lấy máu mình vẽ mặt

Em ru em

Gió cũng phải mủi lòng!

(Bài đã đăng trên Tạp chí Sông Lam số 16, 8/2021)

Leave a Reply