Thơ tình trên Tạp chí Sông Lam số 5

105

Thanh Tiến
KHOẢNG TRỐNG
Em đi rồi
Bỏ lại phía tôi:  khoảng trống!
Tôi ghét nắng!
Tôi ghét mưa!
Tôi ghét gió!
tôi ghét con đường cũ…

Tôi ghét gì? Không biết nữa!
Tôi xin em!
Đốt cháy điếu thuốc cuối cùng
Rồi uốn lưỡi, tự thổi làn khói của mình
Thành những vòng tròn … Cố giữ
Tôi mong khói đừng vội về trời
Ở lại giúp tôi khỏa lấp khoảng trống
Phía mình
Phía không em!

Tranh sơn dầu: Lê Nguyễn Đăng Gioan.

               ***
Phạm Hùng
VÔ GIÁ
  Nếu em rao bán nụ cười
Anh xin đánh đổi cuộc đời để mua
Khỏi bàn giá cả hơn thua
Chỉ cần ánh mắt bỏ bùa là xong.

                 ***
Vương Tâm
GIAI ĐIỆU TÌNH CA

  Bản nhạc ấy ngợi ca nỗi buồn
Vẻ đẹp muôn đời bi kịch
Giọt nước mắt ngỡ chừng tê buốt
Vương trên ngực em.

Tranh màu nước: Lương Gia Mạnh

Những khoảng lặng chợt rơi thót tim
Em giật mình nhớ anh trống vắng
Hoàng hôn buông neo thầm lặng
Nơi đáy mắt trắng đêm.

Trái tim em đập nhịp thánh hiền
Không oán hờn chia ly đau khổ
Tiếng kèn cháy nồng nàn như gió
Giao hưởng tình ca
Mặc nỗi buồn xót xa
Cứ ngân lên lời cuối
Vẻ đẹp âm thầm tê nhói
Vượt lên nhịp sống sang ngày
Bụi ly tan phủ kín vai gầy
Lung linh nắng mới
Nét mộng mơ bay lên như khói
Nỗi buồn nào còn đọng trên mi
Bản giao hưởng bình minh tràn trề
Bừng lên từ suối nguồn nước mắt
Xoá đi áng mây đen và hát
Sự bất tử tình ca.

                   ***
Trần Thu Hà.
GIẤC MƠ CON GÁI
  Thời gian không chiều ai lặp lại đâu anh
Nó tự nhiên như ta tự nhiên tồn tại
Vậy mà trái đất đã xoay1/2 thế kỷ
Ta tìm nhau trong khắc khoải chờ mong …

Em mơ thấy trong mơ và trong huyền thoại
Hài lòng cả khi mất trắng
Ta lãi ròng bởi nhịp đập con tim
Trong đôi mắt như chim tìm trái cấm
Là chim khôn không nhặt trái rụng bao giờ!

Con đường nào sót lại dấu chân anh
Con đường nào giam nỗi đau trần thế
Bùa mê – bùa mê
Mi như vi rus biến hình.

Cái ngục tù chung thân tấy lên sau mỗi mùa giáp hạt
Sao mi giam lỏng ta trong khu vườn ngàn năm gió không trườn qua hậu thế
Dìm ta trong đôi mắt âu lo
Những vết cắn không gì xóa được
Những dấu răng mất máu
Thác lũ ơi không yên nghỉ kiếp người!

Biết thời gian không lặp lại đâu anh
Em tìm lại giấc mơ, những dấu chân in trong biển bạc, phút lưu đầy sang trọng
Một chút thôi
Trục biến thiên cũng phải cúi đầu .

Tranh sơn dầu: Nguyễn Ánh Dương

                      ***
Vi Quốc Hiệp
NỤ TÁO CUỐI CÙNG

Cách một nụ hoa là tới môi em
Đã nghe tiếng thở buồn chuếnh choáng
Đêm tự tình thoang thoảng
Hoa, môi lẫn vào khoảng không.

Cách một nhành hoa là tới nụ hôn
Thương cây táo gầy trước ngõ
Tình yêu quanh năm bỏ ngỏ
Hoa táo rụng nắng chiều.

Cách một làn hương là tới tình yêu
Em đâu xa với ẩn hiện
Hạnh phúc vẫn dật dờ tan biến
Vào hư vô cơn gió lãng quên.

Gạt nhành hoa gặp nhịp trái tim
Hương táo nói hộ lời ao ướm
Đêm dâng đầy cái nhìn sâu thẳm
Nụ táo cuối cùng có dẫn tới em?

BBT

(Bài đăng trên Tạp chí Sông Lam Số 5/Bộ Mới/2020)

Leave a Reply