Nhà thơ Thạch Quỳ chọn, giới thiệu thơ Gerardo Nam Việt

94

Tạp chí Sông Lam số 1/2019, đã giới thiệu bài thơ “Phù du thi sĩ” của tác giả Gerardo Nam Việt – một tác giả thơ, một cộng tác viên mới của Tạp chí.
Bài thơ có ấn tượng, ít nhiều đã gây được cảm tình và sự chú ý của bạn đọc.
Chúng tôi có gợi ý với nhà thơ Thạch Quỳ, đề nghị nhà thơ giới thiệu thêm vài bài để bạn đọc biết rõ hơn về chất thơ, “gu” thơ của một gương mặt thơ mới đang ẩn chứa trong nó những nét thơ còn có phần khác lạ. Sau đây là 2 bài thơ do nhà thơ Thạch Quỳ chọn và giới thiệu.

                                     ******

                          Dự cảm tháng Bảy

    Cứ rơi đi dẫu chẳng phải lá vàng
Mùa thu sẽ về, em biết đấy
Phố dọc ngang, những con đường gập gẫy
Bản hợp xướng gọi mùa viết trên thảm lá xanh.

Em trầm mình trong tiếng thở đêm
Mơn man lửa hồng hoang trầm tích
Thắc thỏm mười hai bến nước
Tháng Bảy về
Chìa tay hứng giọt ngâu.

Tranh sơn dầu: Nguyễn Đình Thuần

Ta nhẩm hát theo điệp khúc của một bài thánh ca
Thấy lòng mình trống rỗng
Ngoài kia
Người hành khất vẫn ngủ say trên những thảm lá xanh bất tận
Như vô cảm trước thời gian.

Tháng Bảy hoang lạnh, tháng Bảy khói hương
Gọi những linh hồn tha thẩn
Khúc nhã ca rong ruổi miền yên tĩnh
Mong manh thời khắc giao mùa.

Tháng Bảy rám nắng, tháng Bảy ướt mưa
Nửa mình biển xanh, nửa mình hoang mạc
Khúc vọng ngày đan bằng khổ đau và hạnh phúc
Tấu lên
Khi chuông hoàng hôn điểm vô hồi.

Những thảm lá xanh vẫn hát gọi mặt trời
Dự cảm
Về một sắc màu vĩnh viễn
Lên ngôi…

     Đọc thơ của tác giả Gerardo Nam Việt, ta không thể hỏi tổng thể là bài thơ ấy nói gì, cái tứ chung của bài thơ ấy là ra sao, bài thơ tập trung vào một vấn đề nhận thức mang tính triết lý thẫm mỹ chứa đựng ở trong nó như thế nào?

Nghĩa là ta không thể hỏi tổng thể là bài thơ Dự cảm tháng Bảy nói với ta điều gì?

Nhưng nó vẫn có nói. Nói bằng tâm hồn, nói bằng thơ, miên man trong ý, trong lời, bàng bạc và man mác trong câu, trong chữ. Tháng Bảy chỉ là dự cảm. Chỉ là cái cớ để tác giả triển khai những ý thơ, những cảm nhận không phải của thời tiết, của tháng ngày cụ thể mà với tác giả, tháng Bảy như là một tiếng “gọi mùa” cho những cảm thức miên man, những ý thơ tiềm ẩn trong vô thức có dịp để tuôn trào.

Tôi đọc thơ ông trong những câu thơ rời rạc. Trong những câu thơ bàng bạc của tác giả. Không phải là không có thơ. Âu cũng là một cách viết.

“Ta nhẩm hát theo điệp khúc của một bài thánh ca
Thấy lòng mình trống rỗng
Ngoài kia
Người hành khất vẫn ngủ say trên những thảm lá xanh bất tận
Như vô cảm trước thời gian
Tháng Bảy rám nắng, tháng Bảy ướt mưa
Nửa mình biển xanh, nửa mình hoang mạc
Khúc vọng ngày đan bằng khổ đau và hạnh phúc
Tấu lên
Khi chuông hoàng hôn điểm vô hồi
Những thảm lá xanh vẫn hát gọi mặt trời”

Tôi nghĩ, giới thiệu một bài thơ không phải là sự khẳng định bài thơ đó là hay. Hay, dở của thơ thuộc về cảm nhận của đa phần bạn đọc. Nhưng giới thiệu một gương mặt mới, một tác giả mới trong thơ là giới thiệu cái chất thơ, cái “gu” thơ riêng biệt của tác giả ấy. Mục tiêu của chúng ta là làm quen và nhận diện những gương mặt mới, xuất hiện trong các ấn phẩm mới của Tạp chí chúng ta. Có lẽ, chúng ta hãy cứ đặt yêu cầu cho các bài viết khiêm khiêm vầy đã…

Thiên An, một chiều…

  Một chiều tôi đến Thiên An
Lặng nghe mưa rụng miên man bên đời

Về tìm một chiếc lá rơi
Gió đưa cùng với phận người hư không

Về tìm uống nước Dòng Sông
Chảy trong Hiện Tại mênh mông tháng ngày

Về tìm lại chút Men Say
Tưởng chừng rã mục theo mây cuối ngàn

Về tìm lại một Cung Đàn
Tưởng chừng lỡ nhịp thời gian vô thường

Về tìm thơm thảo Trầm Hương
Lặng trong hơi-thở-thiên-đường đâu đây

Đồi cao… và gió… và mây…
Bàn chân chạm đến đất này…nên duyên

Về tìm học, biết Nhớ – Quên
U minh len lỏi khắp miền chiêm bao

À ơi… mấy cõi trăng sao
Lãng du mấy thuở trúc đào đa đoan…

Một chiều tôi đến Thiên An
Mà nghe,
Mà thấy,
Những trang TIN MỪNG

Tranh sơn dầu: Bach Bùi

             Như trên đã nói, đọc thơ về tháng Bảy của tác giả Gerardo Nam Việt không phải là đọc cái tháng Bảy thời gian, thời tiết thì đọc thơ Thiên An của ông cũng không phải là đọc cái phong cảnh Thiên An hay địa lý Thiên An ở trong thơ.

Chả thế mà tác giả Garardo Nam Việt thường viết hoa các chữ ở trong thơ. Tháng Bảy viết hoa, Dòng Sông viết hoa, Men Say viết hoa, Cung Đàn viết hoa, Trầm Hương viết hoa…

Chúng ta lại gặp lối thơ miên man ấy, miên man cảm xúc, miên man chiêm nghiệm. Tác giả ngồi ở Thiên An “Lặng nghe mưa rụng miên man bên đời” rồi để cho tâm hồn lang thang đến gặp một chiếc lá rơi, một Dòng Sông, một chút Men Say, một Cung Đàn, một xứ Trầm Hương…

Gặp chiếc lá thì tác giả có thơ về chiếc lá, gặp Dòng Sông thì có thơ cảm thức về Dòng Sông, gặp Men Say, gặp Cung Đàn, gặp Trầm Hương… thì nhà thơ đều có thơ cảm nhận về sự ấy, việc ấy. Những cảm nhận đó, những chiêm nghiệm đó đã ăn sâu, nằm sâu ở trong tâm hồn tác giả tự thuở nào, đến bây giờ gặp người, gặp cảnh tự nó lại cất lên thành thơ. Cứ y như là thơ không định trước, không chủ ý gò gẫm, thả lỏng ra, không ép buộc nó vào một khuôn khổ, một chủ đề định trước. Có lẽ đấy là phong cách, là “gu” sáng tác của tác giả thơ Gerardo Nam Việt chăng?

Nếu tác giả miên man thì chúng ta cũng miên man đọc những câu thơ miên man của tác giả, miễn nó đẹp, nó hay là được.

Về tìm lại chút Men Say
Tưởng chừng rã mục theo mây cuối ngàn..

Thạch Quỳ

(Bài đã đăng trên Tạp chí Sông Lam, số 2/ Bộ mới/2020)

Leave a Reply