Louise Glück

(Nobel Văn học 2020)
Louise Elisabeth Glück (sinh 22 tháng 4 năm 1943) là một nhà thơ và nhà tiểu luận người Mỹ. Năm 2020, bà được trao giải Nobel Văn học, “vì giọng thơ không thể nhầm lẫn với vẻ đẹp khắc khổ làm cho sự tồn tại cá nhân trở nên phổ quát.” Bà đã giành được nhiều giải thưởng văn học lớn ở Hoa Kỳ, bao gồm Huy chương Nhân văn Quốc gia, Giải thưởng Pulitzer, Giải thưởng Sách Quốc gia, Giải thưởng Hội Nhà phê bình Sách Quốc gia và Giải thưởng Bollingen, cùng nhiều giải thưởng khác. Từ năm 2003 đến năm 2004, bà là Nhà thơ của Hoa Kỳ. Glück thường được mô tả như một nhà thơ viết tự truyện; các tác phẩm của bà được biết đến với cường độ cảm xúc và thường xuyên mô tả về thần thoại, lịch sử hoặc thiên nhiên để suy ngẫm về kinh nghiệm cá nhân và cuộc sống hiện đại. Tạp chí Sông lam trân trọng giới thiệu thơ bà qua bản dịch của dịch giả Bùi Xuân.

Nhà thơ Louise Elisabeth Glück. Ảnh: Internet

                                    *****
                               Cây táo gai*
  Kề bên nhau, không
Tay trong tay: tôi nhìn bạn
đi dạo trong vườn hè – mọi thứ
không thể di chuyển
học cách nhìn; tôi không cần
đuổi theo bạn qua
khu vườn; con người để lại
dấu vết của cảm giác
ở khắp mọi nơi, những bông hoa
rải rác trên con đường đất, đều
trắng hoặc vàng, mấy đóa
ngước lên theo
gió chiều; tôi không cần
dõi theo bạn ở đâu bây giờ,
chìm khuất trong cánh đồng độc hại, để biết
vì sao bạn lại chạy trốn, con người
đam mê hay giận dữ: để làm gì
các bạn sẽ ném
tất cả mọi thử bạn đã góp nhặt?
______
*Cây táo gai vừa đủ cao có thể nhìn ra cánh đồng. Nó nhận thức được sự bất động của mình và coi cánh đồng bên ngoài khu vườn là độc hại, hành vi của con người là phá hoại cũng như minh bạch (Người dịch)
                  Hoa ly bạc
  Đêm lại mát lành, như những đêm
đầu xuân, và yên tĩnh trở lại. Có phải
lời nói sẽ làm phiền em? Chúng ta
giờ đây đang cô đơn; chúng ta không có lý do gì để im lặng.

Thấy chăng em, trên khu vườn – trăng tròn lên cao.
Anh sẽ không thấy trăng tròn lần tiếp theo.

Mùa xuân, trăng lên, có nghĩa
thời gian là bất tận. Hoa giọt tuyết
nở và khép, những chùm
hạt phong rơi theo những giọt nước nhợt nhạt.
Một màu trắng phủ, trăng lên trên tán bạch dương.
Và trên chạc cây, nơi cây chẽ nhánh,
những chiếc lá hoa thủy tiên vàng, dưới ánh trăng,
mềm mại một màu xanh lục – bạc .

Giờ đây, chúng ta đã cùng nhau đi xa đến tận cùng
sợ phải dừng lại. Nhưng đêm nay, anh không thể chắc
anh có biết tận cùng nghĩa là gì. Và em, đã ở bên một người đàn ông-
sau những tiếng khóc đầu tiên,
không vui, như sợ hãi, không tạo ra âm thanh?

Người dịch: Bùi Xuân

(Bài đã đăng trên Tạp chí Sông Lam, số 9/ chào năm mới 2021)

 

Leave a Reply