Hoa râm bụt

199
Tranh sơn dầu- Lê Anh Cẩn

Đám đàn ông nằm, ngồi ngả ngốn lim dim mắt trên các võng bạt, vải dù trong rặng phi lao hướng ra phía biển, bỗng choàng tỉnh khi chiếc Toyota Camry đen bóng xịch tới.

                   Không phải vì người đàn bà quý phái bước ra với váy bó, áo chẽn, dây chuyền kim cương sáng trắng nơi vòng cổ nõn nà, cũng không phải nhẫn vàng mặt ngọc loé sáng nơi tay, hay vì mái tóc nhuộm vàng cầu kỳ từng lọn nhỏ như mì tôm, mà bởi vì hai bộ: Ngực và mông. Chao ôi, đôi giày trong veo như thuỷ tinh cao ngất ngưởng phải đến mười lăm phân, mỗi bước đi làm rung rinh hai bộ, các bộ nhảy tâng tâng như múa biểu diễn các nhịp điệu trước những đôi mắt mở hết cỡ của đám đàn ông nhìn như muốn… nuốt luôn. Tiếng bàn tán xôn xao đầy hào hứng: Việt kiều? Đại gia? Doanh nhân…? Gã đàn ông nằm trên ghế bố mặc quần soóc, cởi trần, đôi vai cuồn cuộn bắp thịt đỏ au khoẻ mạnh, ngồi bật dậy, vứt tờ báo đọc dở xuống đất, nói đầy vẻ quyền uy:
– Tôi biết người đàn bà này.
Tiếng nói đang rào rào bỗng im bặt trong vài phút, rồi lại rào rào đầy sức sống: “Thấy sang bắt quàng làm họ, cá cược đi!”. “Ừ, thì cá cược”. Gã đàn ông  đứng phắt dậy lững thững bước về phía người đàn bà vừa ngồi, nửa nằm trên ghế bố của quán hàng cách đám đàn ông không xa:
– Anh chào em.
Người đàn bà nhíu mày, cong môi, nhổ nước bọt đánh vèo xuống bãi cát, điệu đà vẩy tàn thuốc lá bằng móng tay đỏ chót:
– Ông vừa hỏi ai?
– Anh hỏi em, dễ quên thế à?
Người đàn ông sà tới, giơ tay, người đàn bà ném ánh nhìn khinh miệt, lu loa:
– Hải đâu? Đuổi thằng dê này cho tao!
Thằng đầu đinh to cao, mặc đồ xanh màu nước biển như từ dưới biển chui lên, lừ đừ đứng chắn trước mặt người đàn bà. Gã đàn ông bầu lầu:
– Đồ… gái điếm…
Cốc thuỷ tinh đựng nước cam vàng đang uống dở bay vút qua mặt người đàn ông, đập vào thân cây phi lao vỡ tan tành, mặt gã ướt sũng toàn màu cam. Thằng đầu đinh nắm tóc kéo ngửa mặt người đàn ông ra phía sau định thoi quả đấm vào ngực thì người đàn bà liếc qua, búng móng tay tanh tách, nói khinh khi, cong cớn:
– Thôi, tha cho nó, nhưng mà, mày vừa nói ai là điếm? Tao hay mày?

*
*   *

Ai là điếm? Người đàn ông há hốc miệng không nói được nửa lời. Có phải cô gái hiền từ, nhu mì,  đôi mắt to đen, vết sẹo nhỏ nơi má, mình đã yêu thời sinh viên, giờ “đanh đá, cá cầy” đến thế sao? “Em hiền lành, thật thà quá, rồi cuộc đời sẽ lừa vỡ mặt ra”. “Vâng, em biết cuộc đời nhiều cạm bẫy, nhưng không tin ở con người thì còn biết sống với ai?”. “Đừng triết lý kiểu…  đàn bà, em dại khờ đến… đau lòng, không nỡ…”. Lòng tự vệ trong em đã bắt đầu  cuộn sôi, trái tim nhảy thon thót, nhưng rồi lại cười hiền từ, nhịp đập con tim đã đè bẹp lòng tự vệ xuống cõi sâu. “Anh định nói gì vậy?”. “Định nói rằng, anh không lừa thì thằng khác sẽ lừa”. Có tiếng cười giễu cợt, em nén lòng cố tình gạn hỏi: “Thế tình cảm của anh với em suốt mấy năm qua chỉ là…”. “Để còn xem đã… Đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu. Học cao thế nhưng… chơi cũng không khó lắm nhỉ?”.  Trời ơi, thực tế đã nói lời yêu thương đã hứa hẹn, thế mà còn: “Để xem đã? Dễ… chơi?” Em hừng lên: “Tôi tưởng anh là người tử tế, hoá ra cũng loại “mèo mả gà đồng’’. Cũng may bộc lộ sớm nếu không còn mất nhiều…”.  Bó hoa râm bụt hái tặng quật vào ghế đá công viên, những cánh hoa tơi tả, nhàu nát, loang màu hồng ra ghế đá, nhuỵ hoa không còn cánh chở che, vẫn cố tình vươn lên, vươn lên khao khát không nguôi.

*
*   *

Ai là điếm? Tình yêu, lòng tự trọng đã bị thời gian đi kiếm việc làm ở phố phường bào mòn, làm đứt dây thần kinh xấu hổ vốn nhạy cảm của em. Không còn gì, lòng tự vệ cũng không, em trơ trẽn để mà tồn tại. Em trơ trẽn khi đã cùng đường, trong túi không còn một xu, đường huyết áp hạ xuống bấp bênh giữa sống, chết. Bị sỉ nhục: “Đồ điếm” lúc chiều hôm, không cúi đầu bước đi mà còn cố gạn: “Qua một đêm thì bao nhiêu tiền?”.  Gã đàn ông to béo không còn trẻ, cũng chưa già ngồi trong cửa hàng kinh doanh

Hoa râm bụt. Tranh sơn dầu Mai Tâm

hàng trang trí nội thất trả lại hồ sơ cho em, nhìn thân thể dúm dó đang dựa vào tường ra chiều thương hại: “Mày đói lắm phải không?. “Hàng” quá đát rồi chứ gì? Thừa chiếc bánh mì đây, “đớp” đi”. Ổ bánh mì kẹp thịt nhảy vào lòng em, phút chốc nằm yên vị trong dạ dày. Em tỉnh táo hơn, rụt rè trong lời nói dở dang: “Em cảm ơn ông về chiếc bánh mì, em không phải gái điếm, chưa có việc làm , nên…”.  Gã béo cười giễu cợt , miệt thị: “Thôi đi, đừng leo lẻo cái mồm, gái điếm thường bao biện vì hoàn cảnh, không việc làm…”.  Em hớ hênh trong lời nói: “Thật đấy, ông cứ kiểm tra xem”. “Kiểm tra gì? Ai kiểm tra?”.  Gã cười hơ hớ. Em biết mình lỡ lời rồi. “Em thật thà quá, cuộc đời lừa em vỡ mặt ra”. Ở công viên, em đã nghe câu ấy. Nhưng bây giờ, ai lừa em, lừa cái gì? Em chẳng đã xin miếng ăn của người ta đấy thôi. Danh dự, nhân phẩm, tình yêu… những thứ xa xỉ đó chỉ có ở giảng đường, giờ đã bị cuộc đời quăng quật chìm sâu vào cõi hôn mê lâu rồi. Em gật đầu khi gã hỏi: “Qua đêm chứ?”. “Vâng, qua đêm”, vì em không còn khả năng kiếm sống ở đô thị, sự nhẫn nhục và nỗi khát khao được sống theo bản năng đã hiển thị rõ trên nét mặt của con người.
Gã đưa em về ngôi nhà cấp bốn thiết kế theo kiểu ống: Hẹp, nhưng dài sâu, âm u và bí hiểm. Trong trí tưởng tượng, em nghĩ đến căn phòng ẩm ướt khói than, đầy âm mưu đen tối của nhân vật Thénardier trong tiểu thuyết “Những người khốn khổ”.  Nhìn bề ngoài ngôi nhà có vẻ điêu tàn, nhưng phía trong trái ngược hoàn toàn. Phía tường đều gắn gương, phía trên cao dán tranh ảnh màu vàng rực. Có ti vi, tủ lạnh, đầu video, bàn ghế đắt tiền. Em cứ nghĩ đây là cái bẫy của con cáo già nhử những con thỏ non. Bao nhiêu thỏ non, bao “giả nai” đã bị sức hút màu của tiền lao vào như những con thiêu thân? Gã béo suy nghĩ điều gì đó thật lâu rồi mới nói:
– Gặp em là ngoài kế hoạch thôi, anh không thay đổi kế hoạch được vì làm ăn. Em ở nhà một mình, có điện thoại, có đầy đủ cái ăn, cái uống, kể cả quần áo để thay đổi của đàn bà cũng có. Toa lét gắn liền với phòng ngủ, em cứ tự nhiên. Chiều mai anh về, đừng sợ.
Gã béo nháy mắt, vuốt má, cười thân thiện, rồi mang túi du lịch to đùng lên vai. Em không hỏi thêm được gì, cũng không dám hỏi. Chỉ biết rằng, mối quan hệ giữa em và gã béo đã có sự thay đổi lớn trong cách xưng hô “tao, mày” ở ngoài phố, vào nhà đã trở thành “anh, em”.

Gã đi, em mệt mỏi rã rời vì cơn buồn ngủ ập tới, em rón rén nằm mép giường có trải ga màu hồng còn vương vãi những sợi tóc dài của phụ nữ nào đó đã qua đêm? Không còn nghĩ thêm được những gì, mắt nhíu lại, em dần dần chìm sâu trong tiếng kêu khắc khoải của con thạch sùng đang săn đuổi muỗi dưới chao đèn ngủ.
Em tỉnh dậy lúc 6 giờ sáng, chuông đồng hồ điểm từng tiếng binh boong. Bụng cồn cào, em định thần lại những gì đang xẩy ra với mình, rồi nhào về phía tủ lạnh đầy ắp đồ ăn. Em ngốn ngấu. Một bữa ăn thoải mái không phải dè xẻn tính toán từng đồng xu cho đến ngày mai. Lúc em ngẩng lên, trong gương, một khuôn mặt còn dính thức ăn và đôi mắt thao láo, đen nhưng nhức đến dễ thương đang nhìn em. Em có khuôn mặt dễ coi đến thế ư? Bao ngày tháng rồi em không dùng gương? “Đôi mắt em đang ẩn chứa một tiềm năng?”.  Người yêu em những ngày bên nhau đã nói như thế. Tiềm năng ư? Lời nói đó giờ vang lên như là chế giễu. Miếng ăn không đủ khiến em đã phải thu mình trong một cái khuôn nhịn nhục và xoay xở trong khuôn khổ ấy làm sao cho khỏi bị xúc phạm thêm. Kiếm sống ở đô thị mất nhiều thời gian em cũng không biết cách, nên hầu như đã bị đẩy đến cùng đường rồi. Con người thực của em trong quá khứ ít nhiều còn lại hình bóng tuổi thơ đang tồn tại. Hình nhân hiện giờ chỉ là nỗi tuyệt vọng, ê chề, sự xúc phạm của người đời cũng không còn phản kháng nơi em.

 Em đi vào nhà tắm. Nước ấm rào rào tuôn chảy khiến em tỉnh táo sảng khoái hơn. Em ngắm mình trong gương: Bộ ngực nhô cao, đùi tròn lẳn thẳng tắp, đôi mắt lúc nào cũng ngơ ngác trước bất cứ chuyện gì. “Học cao, nhưng cũng dễ… lừa thôi nhỉ?”. Lừa tình hay tiền? Tiền em không có, tình thì đang bán mua? Em nuốt nỗi nghẹn ngào cay đắng đang trào lên từ lồng ngực. Em thẫn thờ đi vào, ra nhà vệ sinh, phòng ngủ hết cả buổi sáng. Tiếng nói lao xao, tiếng động cơ của nhiều loại xe vọng vào nhà ống qua ba lớp cửa nghe ầm ì buồn ngủ. Bây giờ thì em rất sợ phải ngủ. Em nghĩ về ngôi nhà nhỏ hẹp xây bằng đá và lợp ngói vảy tồn tại hàng chục năm nay. Bố là thương binh, chỉ còn một cánh tay. Thu nhập của cả gia đình nhìn vào lương của bố, với cánh tay còn lại, bố phải gồng lên đào đá ở dãy núi phía sau nhà bán cho các công trình cầu cống, mương máng. Rồi bố bị tai biến mạch máu não, qua đời đột ngột lúc em vừa tốt nghiệp đại học.

Những giây phút cuối, bố dồn sức lực vào đôi mắt đau đáu nhìn em, và… trút hơi thở cuối cùng. Tài sản của gia đình cũng cạn kiệt đi theo bố. Hai đứa em học hành dang dở. Em ôm tấm bằng tốt nghiệp đại học đi qua nhiều công sở. Có nơi từ chối, có nơi được thử việc ba tháng rồi cũng phải ra đi. Có những ngày cùng quẫn, em về quê với mẹ. Đất đai ở nông thôn ngày càng thu hẹp lại vì đất chật, người đông, cho dù có cố hết sức, lại được mùa, may ra mới đủ ăn, làm gì có chuyện dư dả. Công em học năm năm ở Hà Nội tốn biết bao tiền của giờ trắng tay sao? Trong đầu em, kể cả giấc mơ cũng chỉ còn tồn tại mỗi việc làm, và việc làm. Em nhớ giây phút cuối cùng với bố, đã hứa khi có việc làm sẽ tiếp tục nuôi những đứa em đến trường.

Em thở dài, ngao ngán với phận mình, buồn tình, hết sức tự nhiên, em ấn vào tivi và đầu video. Màn hình nhấp nháy hiện lên những hình người trần truồng rung rinh các bộ trên, dưới ngồn ngộn sức sống theo bản năng, ôm ghì lấy nhau hôn hít, sờ, mút… Em hốt hoảng tắt tivi như vừa làm việc gì vụng trộm. Trong phòng làm gì có ai. Em nhìn quanh quất rồi rón rén bật đầu đĩa lên lần nữa. Bao năm rồi ở đô thị, em chưa một lần vào nhà hàng, vũ trường, xem đĩa, ảnh, sách báo ngoài luồng. Hàng ngày em lên giảng đường, thư viện, hiệu sách, ngày nghỉ vào công viên ngắm hoa, đu quay cùng trẻ nhỏ. Trên màn hình vẫn  hình người trần truồng, thở hổn hển, rên rỉ, tiếng chộp choạp…  thu hút trí tò mò của em. Giờ thì thời gian trôi đi bao lâu em cũng không biết nữa. Tiếng mở cửa vào nhà lạch cạch khiến em giật mình, chợt nhớ ra gã béo đã về. Tối rồi sao? Kết thúc một ngày rồi ư? Áo, quần đều ướt từ lúc nào? Em cuống quýt tắt đầu đĩa rồi đi vào nhà tắm. Gã béo cười nhăn nhở nhìn em đang đi ra từ nhà vệ sinh. Gã mang về gà luộc, bún, rau sống… Gã mở tủ lạnh lấy bia. Em ngoan ngoãn chặt gà, bày biện mọi thứ trên mâm. Em ngồi cúi đầu, thân phận của một kẻ nô lệ tình dục hoàn toàn tình nguyện. Gã béo gắp thức ăn và nhìn em âu yếm. Lần đầu em dám nhìn thẳng vào mặt gã: Béo núc, mắt ti hí, nên lúc nhìn xuống em tưởng gã đang ngủ, không biết gã đang nghĩ gì?

Gã ăn xong, cởi quần áo dài quẳng bừa bãi xuống nền nhà, mặc em thu dọn rồi vào nhà tắm. Lúc gã đi ra, người phì nộn, chỉ quấn khăn tắm quanh người. Gã bảo: “Em đừng nhìn anh bằng ánh mắt như thế, dù sao cũng thích mới đưa em về. Con gái bây giờ thiếu gì”. Đúng thế. Em vẫn biết gã nói thế là thật, nhưng tâm hồn em vẫn cờn cợn như xát muối. Gã nằm vật ra giường, với tay ấn vào đầu video.  Hình người trần truồng, tiếng thở rên rỉ, những động tác theo bản năng chiếm lĩnh không khí trong phòng ngủ. Gã chồm lên, kéo em lại giường, đưa em vào cõi tối mịt mùng giăng giăng đầy những nỗi niềm đau đớn của cả một kiếp người.
Quá nửa đêm, em tỉnh giấc. Gã béo đang ngủ, tiếng ngáy phì phò mệt mỏi, chốc chốc lại rít lên đến thảm hại. Có ai dễ chịu gì khi người nằm cạnh mình ngáy to, lại không phải người mình yêu thương. Em nhìn khuôn mặt gã, má chảy xệ, da cổ nhăn nheo, mí mắt sùm sụp của người già. Chân tóc của gã đều trắng tinh. Té ra, gã nhuộm tóc, già hơn nhiều so với lúc em mới gặp.

Em không ngủ nữa, đi ra ngồi ngoài hành lang. Ánh sáng đèn ngủ trong phòng hắt ra ngoài nhợt nhạt, không gian ban đêm không đậm, giấc ngủ không sâu. Em ngồi gà gật, vật vờ theo tiếng ngáy trong phòng ngủ vọng ra. Đã có tiếng dép người đi ngoài đường vội vã vọng vào khiến em tỉnh giấc hoàn toàn. Tiếng ngáy trong phòng tắt ngấm, tiếng gã béo ngái ngủ hỏi: “Sao không ngủ?”.  Em không trả lời, bắt đầu một ngày mới như thế này sao?

Gã béo rửa mặt, vệ sinh xong rồi nói: “Anh không ngờ em còn trong sáng đến thế, dại khờ đến thế. Nhiều người đàn bà đã qua đêm ở phòng này nên anh biết. Với em, anh không làm “hợp đồng” nữa, ở bao lâu cũng được. Anh đi làm cả ngày, tối mới về. Có một số hoá đơn, giấy tờ liên quan đến việc làm ăn, em ở nhà soạn lại, lập theo danh sách. Anh biết, em là người có học thức, không như anh nghĩ ban đầu”.

Gã đi, em thu dọn đồ đạc trong phòng gọn gàng. Cả ngày hôm đó em xem tập giấy tờ, hoá đơn. Thì ra gã kinh doanh hàng trang trí nội thất toàn loại cao cấp. Nơi em gặp gã chỉ là một cửa hàng nhỏ. Gã có nhiều địa chỉ kinh doanh khác nhau. Gã là kẻ giàu có. Trong mớ giấy tờ gã đưa, em còn nhận thấy cả giấy khen, bằng khen cấp xã, phường, thành phố về công tác từ thiện của gã. Gã là con người như thế nào? Em cũng không hiểu vì sao qua mớ giấy tờ thì gã làm ăn chính đáng, nhưng hoạt động của gã có vẻ mờ ám, bí hiểm như lão Thénardier trong tiểu thuyết “Những người khốn khổ”.

Buổi chiều hôm ấy, gã điện về nói đêm nay có việc đột xuất, không về được, có người sẽ về đưa em đi dạo phố. Khoảng bảy giờ tối, một người đàn bà độ chừng năm mươi tuổi, nét mặt quê mùa, mặc bộ váy áo rất đẹp đến mở cửa đưa em ra ngoài. Em hỏi gì người đàn bà cũng chỉ cười, mãi sau em mới biết đó là người câm. Bà ta đưa tờ giấy ghi tên các món ăn cho em chọn. Em chọn phở xào. Người đàn bà gật gật đầu rồi đưa em vào hiệu có thương hiệu trong thành phố. Hàng dãy ô tô, xe máy chờ từ lâu. Em cũng phải chờ đợi. Có đôi trai gái quay lưng về phía em nom quen quen, nói cho đúng hơn, em thấy quen ở chàng trai. Cô gái thấp chùn chụn, đôi chân ngắn như chân ngan, mặc áo hai dây hở cả khoảng lưng trắng nhợt. Cô ta có mái tóc vàng khè, đôi khuyên tai màu vàng hình trái tim, móng tay đỏ chói, thi thoảng lại choàng tay qua người con trai nũng nịu. Chàng trai có vẻ nhẫn nhục khi cô ta moi hết túi trên, túi dưới lôi ra được chiếc ví lép kẹp. Bằng bàn tay điệu nghệ, cô ta giơ cao tờ giấy bạc năm mươi ngàn độc nhất trong ví rồi hỏi mọi người như là trò chơi: “Cái gì đây?”. Chàng trai cứ cúi đầu cắm cúi ăn . Cô ta nói luôn: “Tháng sau đám cưới, em bao… Tối nay anh trả tiền gửi ô tô. Có đủ không?”.

Tự nhiên em thấy khó chịu vì lời nói, nhưng thật nhanh chóng, nỗi khó chịu đó đã bị sự cam chịu, nhẫn nhục đè bẹp xuống cõi sâu. Em bàng hoàng khi nhận ra chàng trai đó là người yêu em thời sinh viên. Khuôn mặt anh đờ đẫn, vô hồn lúc đứng dậy đi ra, hay nói đúng hơn, anh bị cô gái lôi đi. Có lẽ anh ấy cũng không nhận ra em?

*
*   *

”Trên bãi biển, người đàn bà lững thững dạo chơi”. Tranh sơn dầu Hoàng Anh

               Trên bãi biển, người đàn bà lững thững dạo chơi, cổ áo trễ sâu, bộ trên, bộ dưới rung rinh theo nhịp bước. Đám đàn ông trong rừng phi lao vẫn ồ, à trông theo. Từ sinh viên trở thành bà chủ chỉ trong gang tấc khi nhận lời làm vợ gã béo. Cuộc đời lên hương vì sinh đứa con trai. Năm năm sau gã béo qua đời vì bệnh tiểu đường giai đoạn cuối. Vợ gã trở thành goá phụ. Nhiều buổi chiều dạo phố, gặp lại người yêu, cả hai đều quay mặt như chưa từng quen biết. Cuộc sống đã cuốn họ đi, đôi lúc dừng lại giây phút trong tâm tưởng, họ lại dạo qua công viên, muốn tìm  mình  trong quá khứ, đứng thẫn thờ, trầm lặng như mặc niệm một tình yêu trước ghế đá đã từng loang lổ màu hồng của hoa râm bụt năm nào.

Gã đàn ông có bắp vai đỏ au, gương mặt bỗng trở nên đờ đẫn vô hồn. Bên cạnh gã là người vợ chùn chụn đang lay gọi như thể gã đã chìm vào cõi hôn mê. Người đàn bà ấy vẫn đi xa, xa mãi trên bãi biển, dưới chân cô ta, những cánh hoa râm bụt bầm tím, tả tơi nhầy nhớt, dập dờn theo sóng, duy chỉ nhuỵ hoa vẫn nguyên vẹn, cố chống chọi ngọn sóng, muốn vươn mãi, vươn mãi ra biển khơi.

Đàm Quỳnh Ngọc

Gửi phản hồi