Đỉnh Tuấn Mã

71

 

Câu chuyện sau đây là do một người đàn ông kể lại cho tôi trong một chuyến công tác. Anh là kỹ sư địa chất, đang giữ một chức vụ ở tỉnh N. Bề ngoài anh khá trẻ so với tuổi 40, lại cũng khá đẹp trai. Điều đặc biệt, ngần ấy tuổi mà anh  vẫn sống độc thân. Anh nói sở dĩ anh kể cho tôi nghe câu chuyện này là vì vẻ gầy gò mảnh mai của tôi làm anh nhớ đến một người…

                           ******

   Hè năm ấy, tôi mới tốt nghiệp ra trường chưa xin được việc. Thế là rủ bạn bè đi du lịch. Chúng tôi cùng đến một vài nơi, nhưng đến một thị trấn nhỏ gần Đông Trường Sơn thì tôi bứt ra ở lại. Lý do đơn giản là vì ở đây tôi gặp một người đàn bà.

   Tôi nhớ hôm đó thời tiết thật khó chịu. Không khí oi nồng bị dồn nén suốt dải Thái Bình Dương tràn vào lục địa đẩy lùi lớp khí bị vẩn đục, nóng ran vì chất độc hoá học và xác động thực vật thối rữa.

Một người đàn bà mặc áo đen đứng tựa bên hàng lan can bằng gỗ đã mục. Hàng rào này hình như được dùng để ngăn lũ trâu bò thả rông sục mõm xuống bãi ngô đang lên mơn mởn. Mái tóc nàng mới gội, buông xuống bờ vai đầy đặn. Cánh tay nuột nà hờ hững đặt lên một cọc rào. Tôi đến gần, rụt rè làm quen. Thế là tôi quyết định ở lại thị trấn trong một nhà trọ rẻ tiền. Mỗi ngày tôi lại càng mê mẩn vì người đàn bà đó. Tôi cứ đứng từ xa để ngắm nàng, tưởng tượng về nàng. Theo cách của mình, tôi đặt nàng trong một căn nhà nhỏ có giàn mướp hoa nở vàng rực. Bên nàng là đứa con trai nhỏ. Chồng nàng… không, tôi đâu cần anh ta có mặt trên đời này. Tôi ghen tuông và thầm so sánh nàng với một nhành hoàng lan nuột nà đặt nghiêng trên bãi cỏ. Đêm đêm, những giọt sương thả nhẹ nhàng xuống vồng ngực trần và ánh trăng đặt lên mái tóc nàng một chiếc vương miện huyền bí.

Vùng núi này có một đỉnh núi tên là Tuấn Mã. Theo lời người dân ở đây thì đỉnh Tuấn Mã là nơi dạo chơi của người nhà trời. Hễ khi có trận cuồng phong nổi lên, nếu leo được tới đỉnh thì sẽ nghe thấy những khúc nhạc thần kì của đá. Hơn nữa, ai có diễm phúc được nghe nhạc đá thì rồi sẽ gặp may mắn lắm. Lòng kiêu ngạo trỗi lên và tôi thầm hứa với người đàn bà, tôi sẽ leo lên đỉnh Tuấn Mã để mang về may mắn cho cả tôi với nàng.

Một hôm gió nổi lên và tôi quyết định lao theo cơn gió. Tôi chạy như bay, thỉnh thoảng vấp đến bật móng. Cần phải kịp trận gió, gặp được nó ở trên đỉnh cao. Hôm đó gió xiết mạnh mẽ ghê gớm. Gió hung hăng giật tung những tán lá chuối rừng và nhả xuống lưng chừng trời những bông hoa gạo tròn lông lốc. Gió quật lên quật xuống như cố ý cho con người công nhận sức mạnh vĩ đại của nó. Những thân cây cổ thụ vặn mình răng rắc. Đá lở lăn ào ào xuống vực. Tiếng đá lăn và cây cỏ rên rỉ như đang chơi một trò ú tim dữ dội. Con Tuấn Mã rung bần bật, lồng lên bằng tất cả sự kiềm nén. Tôi nghiến răng bám từng vỉa đá leo lên.

Lúc gió to nhất, tôi đã lên được tới đỉnh. Mệt nhoài và hoảng sợ, tôi bám chặt vào một cây thông cổ thụ, chờ đợi khúc nhạc của gió và đá. Cho tới khi mệt quá, ngủ thiếp đi bên gốc cây với những chùm rễ rắn đanh, tôi vẫn chỉ nghe tiếng gió ù ù trơ trọi vần vũ quanh đỉnh núi…

Minh họa: Hữu Tuấn

Trở về nhà nghỉ, buồn rầu và thất vọng, tôi hầu như không ló mặt ra ngoài thị trấn. Nhưng tối hôm đó, ông chủ nhà trọ đã vào phòng tôi một hòn đá quặng, nói là của người đàn bà gửi biếu. Tôi hỏi ông ta:

         – Cô ấy có nhắn gì không?

       – Cô ấy chỉ hỏi có phải anh là nhà địa chất không thôi.

Tôi đem hòn đá soi dưới ánh đèn hoa kỳ. Nó lấp lánh sáng tựa như những vảy kim cương được đính lên đó. Nhưng đó không phải là kim cương mà chỉ là một hòn đá rất đẹp màu xanh ghi.

Hôm sau tôi tìm gặp và cám ơn nàng. Nàng đỏ mặt mỉm cười hỏi tôi có nghe thấy nhạc thần không. Rồi không đợi tôi trả lời, nàng nhẹ nhàng đi khuất sau mấy khóm hoa dong riềng đỏ lập loè. Tôi lại tự nhủ sẽ lên đỉnh Tuấn Mã một lần nữa.

  Lần thứ hai, tôi leo núi dễ dàng hơn. Gần một tiếng vật lộn với gió dữ, tôi lại đặt chân lên tới đỉnh. Lần này tôi leo núi với hòn đá xanh cầu may mắn trong túi áo. Tôi ngồi chờ từ khi mặt trời bị gió xua mây che khuất trên đỉnh đầu cho tới khi nó lộ ra phía Tây dãy Trường Sơn. Bầu trời đột nhiên giãn rộng sáng bừng. Từ trong một đám mây đen kịt và vụn lả tả ló ra một cánh chim không rõ là loài chim gì. Cánh chim bị gió còn sót lại xua nghiêng ngả và tức khắc biến mất sau đỉnh núi xa mờ. Tôi chờ mãi đến khi bóng chiều đã lướt qua núi cao, gió đã gần lặng mà tịnh vẫn không thấy sự lạ gì.

   – Thật vớ vẩn!

Tôi đứng dậy và lang thang trên các vách đá. Tôi tìm thấy ở các khe vô vàn những hòn đá chứa quặng mangan, sắt… và cả những hòn đá màu xanh ghi xinh xẻo. Chắc chắn nàng không thể leo lên được trên này. Mối ghen tuông mơ hồ cuộn lên trong lòng. Tôi lôi hòn đá trong túi áo ra ngắm nghía rồi ném nó xuống vực. Tôi cố ý lắng nghe tiếng vọng của nó, nhưng chẳng nghe thấy gì. Tôi quyết định xuống núi theo lối khác, lòng nhẹ nhõm hơn nhiều vì không còn mơ hồ về ranh giới giữa lòng kiêu hãnh và thói kiêu ngạo.

Có điều tôi biết tôi đã say mê nàng và điều đó phũ phàng biết bao. Đột nhiên, tim tôi cứng lại vì đón nhận từ rất sâu trong lòng núi một tiếng gì trầm đục vang lên. Từ chỗ lưng chừng núi này, tiếng nhạc ở đâu đó bỗng phát ra lanh canh réo rắt như có những bàn tay nhạc công vĩ đại vỗ vào đá. Gió không lồng lộn như buổi sáng mà dịu dàng cuốn xiết vào đá.

      T… rưm… ring… rưm… T… rưm… ring…

Tiếng nhạc mỗi lúc một rõ và rồi giống như cả dàn nhạc đang tấu lên giữa trời khúc nhạc vũ trụ. Tôi bàng hoàng. Sự huyền diệu đến vào lúc tôi không chờ đợi, đến ào ạt và dữ dội khiến con người bối rối và hoảng hốt. Sau này tôi còn nhớ mãi ý nghĩ này với bao nỗi ân hận.

Từ trong một lùm cây đột ngột hiện ra một hình người. Lúc ấy tôi ngạc nhiên lắm. Rõ ràng hình người ấy là một cô bé. Trên môi cô còn ngậm một chiếc lá làm khèn. Cô chúm môi thổi tu tu lên một hồi dài rồi nhổ toẹt cái lá xuống đất.

    – Anh đã nghe được nhạc đá phải không?

    – Phải!

    – Cha tôi bảo anh sẽ là người cuối cùng.

    – Cô là ai?

    – Đi với tôi đi, nhanh lên!

Tôi  chạy gằn theo cô bé đến một cửa hang ở lưng chừng ngọn Tuấn Mã.

Cô bé quay mặt lại, bảo:

    – Anh đừng chống lại cha tôi nhé. Ông ấy sắp đến lúc rồi.

Khi ấy tôi mới biết là cô bé đang khóc. Chúng tôi cùng đi vào hang. Trong vòm hang ẩm ớt nhô ra mấy cái nhũ đá con con. Một vài cánh dơi đập chập choạng bay ra từ bóng tối. Tôi không biết điều gì đang chờ đợi mình trong cái bóng tối nhờ nhờ này. Bên vách hang, một người đàn ông đúng hơn là một bộ xương đang đứng quay lưng ra ngoài, cất giọng khàn khàn:

          – Vậy là cuối cùng cũng có một người đủ kiên nhẫn…

         – Ông là ai?

         – Điều đó không quan trọng. Ta đã chờ con lâu quá rồi.

          – Chờ tôi?

          – Giờ của ta đã điểm. Ta cần một chàng trai như con. Con hãy nhìn kỹ con bé, nó là một bông hoa khiêm nhường. Hãy hứa với ta là con sẽ bảo vệ con bé, yêu thương con bé suốt đời.

         – Ông nói gì tôi không hiểu?

Bộ xương vẫn đứng chắp tay sau lưng. Cô bé bắt đầu nức nở.

         – Hãy hứa đi, chàng trai. Con đã nghe được khúc nhạc trên đỉnh Tuấn Mã. Bí mật của nó sẽ theo ta mãi mãi. Từ  nay sẽ không ai có thể nghe thấy… không ai cả…

           – Nhưng tại sao lại là tôi?

Tôi hét váng lên. Giọng ông già vẫn điềm tĩnh  đến đáng sợ.

          – Có lần ta đã nom thấy xác một con hổ. Nó chết, phủ phục trên đám cỏ xanh vấy đầy màu đen. Nó không còn có thể ngóc dậy và chồm tới, nhưng cái mùi hôi thối của nó nguy hiểm đến nỗi khiến cả khu rừng kinh hoàng.

Như thế  nó vẫn còn là chúa sơn lâm, hơn cả lúc sống.

            -…

            – Cha ơi!

            – Nhớ đấy, con hãy hiểu đỉnh Tuấn Mã sắp ôm vào lòng một con người. Cả đời ta đã làm cật lực để sửa chữa một lỗi lầm. Ta đã cống hiến cho con người niềm tin lớn lao. Ta không thể nghỉ ngơi khi không biết con gái ta sẽ ra sao… Hãy hứa với ta đi, chàng trai .

Tôi cúi đầu. Tim tôi rung lên vì lòng thương xót.

        – Cha ơi!

        – Con gái của ta…

Tiếng khóc oà lên khắp vòm hang. Tôi tới gần, chạm tay vào người ông già.

       – Ông là ai?

Nhưng tôi nhận ra ông ta đã chết, đầu gục xuống vách đá. Đêm hôm đó, tôi cùng cô gái chôn xác ông già bằng đá. Chúng tôi chất đá quanh người ông. Đá cao dần, cao dần phủ kín chân, kín bụng, kín ngực, cuối cùng là mái đầu kiêu hãnh.

Tôi đưa cô gái nhỏ xuống núi, trong lòng thấy ngao ngán lắm. Ngang qua một cửa hiệu, tôi mua tặng cô quần áo và mấy thứ đồ dùng lặt vặt. Ông chủ nhà trọ cứ ngỡ tôi đã dắt về một con bé giúp việc nào đó.

  Nửa đêm, tôi tỉnh dậy. Tôi bước nhẹ đến bên giường cô bé, lắng nghe tiếng thở nặng nhọc của cô. Tôi suy nghĩ mãi về tình cảnh của mình.

Ánh trăng chiếu êm đềm ngoài cửa sổ khiến trái tim trẻ trung của tôi rạo rực. Tôi mơ màng nhớ đến người đàn bà đã tặng tôi hòn đá xanh, hối hận vì đã ném nó đi trong một khoảnh khắc tiêu tan mọi ham muốn. Giờ đây cơ thể bí ẩn đầy đặn của nàng như ùa đến cùng làn gió nhẹ, bứt tôi ném trả vào cơn khát khô trong lồng ngực. Tôi hiểu mình cần phải trở về nhà, cần phải đi xa nàng, nếu không tôi sẽ lao vào nàng như một con thiêu thân.

Ánh trăng vẫn chiếu sáng khắp bầu trời, tràn qua khung cửa sổ, dịu dàng phủ lên người cô bé một màu sáng tinh khiết đến nỗi có thể nhìn thấy hai núm vú nhỏ phập phồng.

Tranh sơn dầu: Nguyễn Đình Thuần

Tôi lùi lại ngắm nghía. Tôi nhận ra cơ thể mảnh mai của một thiếu nữ. Một làn gió đột ngột thổi tới lật ngược mảnh áo mỏng, phô ra mảng xương sườn gầy guộc. Tôi lặng lẽ về giường mình.

Tôi ngồi viết thư từ giã người đàn bà đẹp với những lời lẽ thấm đầy nỗi tuyệt vọng. Sau đó tôi đặt một gói tiền nhỏ xuống dưới gối cô gái, lặng im nhìn cô khóc trong giấc ngủ một lát rồi bỏ đi.

Đêm đó tôi trả phòng rồi ra bến xe.

Mấy năm qua tôi sống lặng lẽ trong một nỗi buồn vô cớ. Nỗi buồn len lỏi trong từng giấc ngủ, bước đi. Đêm đêm từng cơn gió ập vào nhắc tôi nhớ tới hình ảnh thiếu nữ với mảnh xương sườn gầy guộc….

Một lần tình cờ tôi được nghe loáng thoáng một câu chuyện, có một người con gái đi tìm người yêu đã đính ước, nhưng lại không biết tên anh ta. Người kể nói rằng cô gái ấy rất xinh xắn nhưng gầy gò lắm vì phải làm thuê kiếm sống. Thế rồi cô ngã bệnh và được đưa đến một trạm y tế. Lúc tỉnh cứ đòi đưa mình về đỉnh Tuấn Mã.

Một nỗi câu thúc nhức nhối trong lòng khiến tôi tìm về chốn cũ. Nhưng đỉnh Tuấn Mã đã từ lâu bị người ta đặt mìn cho nổ tung để khai thác đá.

Bây giờ hằng đêm tôi cứ mơ thấy nàng.

Quả thực lúc bấy giờ tôi còn trẻ quá, mà nàng thì như một cô bé con. Xương hông nàng còn chưa nảy nở. Tóc nàng còn hoe vàng. Tôi làm sao dám cưu mang nàng. Ngay cả tình yêu thời trai trẻ người ta cũng chỉ có thứ tình yêu thán phục chứ đâu có thứ tình yêu cưu mang? Giá như lúc bấy giờ nàng có trên người một chút gì đó để tôi thán phục.

  Như thế đấy, hạnh phúc đã từng nhỏ những giọt nước mắt dịu dàng gần kề bên tôi.

Võ Thị Xuân Hà

(Bài đã đăng trên Tạp chí Sông Lam, Số 2/Bộ mới/2020)

Gửi phản hồi