Chùm thơ về ngày Ba mươi tết

94

Ngày cuối cùng của một năm đang dần khép lại. Có bao nhiêu cảm xúc trước giờ khắc giã từ 365 ngày cũ đầy lo toan, bất trắc, và bắt đầu thời khắc thiêng liêng mở đầu cho 365 ngày mới phấp phỏng đợi chờ và hy vọng.
Và ngày cuối cùng ra chợ. Để mua hàng ư? Đúng vậy. Nhưng sâu xa hơn trong tận cõi lòng là để ‘Bán đi trăm nỗi ngổn ngang lòng mình” và rồi “Để mua thanh thản cho mình diện Xuân”. Bao cảm xúc buồn vui đan xen trong ngày 30 tết và trước giờ khắc giao thừa đã được các nhà thơ ghi lại bằng những trang thơ chân thực. Tạp chí Sông Lam xin trân trọng giới thiệu tới bạn đọc!

                                               *****

VĂN CÔNG HÙNG
Thảo phím giao thừa

  Giao thừa ủ giữa lo toan
vùi trong náo nức những loan phượng rồng
hoa tràn phố lũ ngập đồng
cơn mưa gột những nâu sồng phù du
quê nhà lặng phía sa mù
phố xanh đỏ phố phập phù nông sâu

nghe đồn phía ấy đương nhàu
giao thừa trời lại đổ ào ào mưa
chết thôi điềm gở tự xưa
bây giờ hiển hiện biến trưa thành chiều

tivi phát những mỹ miều
ngoài đường em hái bao điều vu vơ
lá xanh đến độ sững sờ
ơ kìa tết cũng giả vờ như ai…

Ảnh: Văn Song

             ***

DƯƠNG TIẾN NGỌC
Đêm Ba mươi

   Lại gặp đêm Ba mươi tết
Bao người thân đến hẹn chẳng hay tin
Thắp nén hương cuộn vòng tiễn biệt
Năm cũ sau lưng, ngớ ngẩn quay tìm.

Ta lặng ngắm bóng mình trên vách
Ngọn nến sang canh, đùa cợt dáng hình
Vợ bếp núc, con ồn ào phố xá
Cháu hồn nhiên trong màu áo mới tinh.

Cành đào nở đang vào độ thắm
Lại một năm ư? Câu hỏi bao người.
Đêm Ba mươi
Rồi sau Ba mươi nữa
Đào có còn trong lọ sứ nhà tôi?
Chẳng dám nói điều gì to tát
Đời người ta ai cũng thế thôi mà!
Cũ không qua làm sao mới đến
Kìa!
Cánh đào nhè nhẹ tay ta.

                          ***

LĂNG HỒNG QUANG
Rượu giao thừa

  Lâng lâng trời sắp sang canh
Nâng ly chạm giữa giọt mành hạt sương…
Chén này nâng với quê hương
Nhớ từng bậc đá con đường dốc trơn.
Chén này với bạn thân thương
Những ngày khói lửa chiến trường bên nhau
Bao người còn lạnh tận đâu
Nghĩa trang ngang dọc mấy lâu chưa về.
Chén này chạm với lời thề
Dẫu ngàn năm nữa không hề đổi thay.
Bạn thơ chạm với ly này
Hẹn rằng góp chút hương bay với đời
Đã dây với nghiệp… là chơi
Không sang cũng thể là người nét văn.
Rót đầy chén nữa chúc Xuân
Gia phong một bức thiện nhân trong ngoài
Xanh trong cho cả ngày mai…

                         ***

ĐINH HẠ
Vọng tết

Anh gắp mùa thơm dâng tiên tổ
Chiều tất niên hương khói gọi về
Đặc sản quê trưng đầy mâm cỗ
Hỏi phố phường có vọng tết quê?

Anh đếm tết tí tách bếp lửa
Vọng hoa niên pháo chuột tẹt đùng
Ai xông đất? Mệnh Kim, mệnh Thổ
Mà bây giờ vẫn mãi người dưng…

Anh ngồi bói chồi non lộc biếc
Ví giận thương nao vọng sau hồi
Chẳng thể trách, lòng thêm luyến tiếc
Mùa nhân duyên chạm ngõ cuộc vui.

Anh gói tết vào trong xưa cũ
Chưng cất mùa thành chén rượu tân niên
Câu khai bút chấp chới lời ẩn dụ
Như “đào hoa y cựu” rụng bên thềm…

            ***

TÚ QUYÊN
Đi chợ cuối năm

Ảnh: Quốc Đàn

  Tôi về phiên chợ cuối năm
Đem rao bán gánh thăng trầm nổi trôi
Tìm mua đầy giỏ nụ cười
Cành đào hé những đóa môi dịu dàng.

Cuối năm về với chợ làng
Bán đi trăm nỗi ngổn ngang lòng mình
Những cơ cầu cuộc mưu sinh
Để mua thanh thản cho mình diện Xuân

Gặp bà bên gánh rau cần
Mớ xanh bó chặt gian truân tháng ngày
Đất bùn non mướt trên tay
Tôi vào mua lại những ngày nắng mưa.

Chợ làng chẳng họp đến trưa
Chỉ lưng chừng buổi là vừa tàn phiên.

Lân la tôi kiếm chút duyên
Ghé hàng trầu thắm mua liền năm cơi
Thật thà cô bán hỏi tôi
Anh như không phải là người làng ta?

Tôi nhìn sang phía gốc đa
Tuổi thơ những buổi phụ bà bán rau
Nhìn em tôi khẽ gật đầu
Hình như em mới làm dâu làng này?

Chợ tàn tôi xách nặng tay
Đỗ xanh, gạo nếp, đủ đầy lá dong
Cả con gà trống mào hồng
Hương thơm, vàng mã, chuối, bòng, quất, cam…

Bước nhanh qua cổng chợ làng
Mẹ cha đang đợi tôi mang tết về.

      ***

NGUYỄN THÚY QUỲNH
Buổi chiều cuối cùng 

Ảnh: Văn Song

  Sách đã gọn gàng trên kệ
Sàn nhà sạch bong
Chậu cảnh cuối cùng đã tưới xong
Người khách cuối cùng
rời đi sau một lời chúc đẹp
Cầu dao đã dập
Cả tòa nhà cơ quan lặng phắc

Chỉ còn ta với ấm trà vừa pha.

Pha trà đãi khách
Khách chưa kịp chờ trà ngấm đã vội đi
Ngoài kia nườm nượp chợ đông
Trăm nghìn âm thanh theo tết về
Người rẽ lao xao tìm lối.

Ta làm chi với ấm trà bé nhỏ
Đang lặng lẽ tỏa hương?

Thanh khiết còn một chút này
Tĩnh lặng còn một chút này
Năm cũ chiều nay chưa qua
Năm mới ngày mai chưa tới.

Ta một mình trong nhập nhoạng chiều
luẩn quẩn nghĩ về việc
làm sao mang theo, làm sao để lại.

Trà một mình thơm.

       ***

BÙI VIỆT PHƯƠNG
Ngày cuối năm

  Cỏ dại héo khô đã cắm chật bình
Thảo nguyên lại rỗng không ngày giáp tết,
Mưa thật chậm, thật lâu, buồn thấm mệt
Tiếng còi tàu mộng du đêm sương…

Nỗi nhớ cuối cùng, anh đã vẽ xong
Màu đã khoác lên mình ngày thật mới,
Thêm một chiếc đinh trên tường,
Thêm một người không tới
Anh cứ ngồi lặng lẽ, chỉ mùa Xuân.

Chỉ mùa Xuân, tiếng chim ấy trong ngần
Ngõ vắng nhà ai, tiếng ly vừa chạm khẽ
Chỉ mùa Xuân, có một người lặng lẽ
Rót cho mình rượu cũ của ngày xưa.

                   ***

NGÔ ĐỨC HÀNH
Tết xưa ở quê nghèo

 Tết đuổi sau lưng
bông đồng tiền nở chùm sương muối
cha tháp đòn gánh
mẹ bện rành rành
con nghĩ về một manh áo mới.
Làng ta đò đưa
chiếu hoa vắt vai bàn chân khuya bước vội
bác ra xứ Thanh
chú leo ngang ngược
Giêng Hai rộng dài cánh đồng khoai lạc.
Bói cá lim dim soi bóng nước trong
cua đồng thu mình bờ thửa
lúa chét chưa trổ đòng
chân trần hà, rỗ.
Cha chạm vai ngày
mẹ rối tóc đêm
đom đóm chẳng châm đèn màu xanh
trang sách bóng đè mơ ước.
Tết nhe răng cười không gương lược
bà ngồi lẩn thẩn đồng xu
bao tượng ngang hông làm bằng miếng dù
trôi tuột ngón tay bà đếm.
Con ngắm bông dong riềng
gió bấc thổi khô mặt tàu lá chuối
tết cho bố bước chân rong ruổi
khăn mẹ vấn đầu lệch cả đôi vai.
Đêm thở hơi dài
ngày đến trường không ngắn
nụ đào nhíu lông mày thèn thẹn
quê còn nghèo hoa nở đóa vô duyên.
Tết duỗi lưng
mẹ cạo gió xức dầu lo lắng
em ngủ rồi hai đầu gió cuốn
ngày cuối năm giẫm lên cả bóng mình!

BBT

(Thơ đã đăng trên Tạp chí Sông Lam số 10 (tháng 1+2/2021/Chào Xuân Tân Sửu)

Leave a Reply