Chùm thơ của những “chiến sĩ áo trắng”

72

         Nhân ngày Thầy thuốc Việt Nam, Tạp chí Sông Lam trân trọng giới thiệu chùm thơ của những nhà thơ – bác sĩ để thay lời tri ân những “chiến sĩ áo trắng” đang ngày đêm thầm lặng cống hiến trên mặt trận phòng chống dịch bệnh Covid – 19 và bảo vệ sức khỏe nhân dân.

ĐẬU PHI NAM -GĐ Bệnh viện Minh An, Quỳnh Lưu

Viết trong ngày giỗ mẹ

(Kính dâng lên mẹ)

Mẹ con, Acrylic trên bố. Họa sĩ Hồ Hiếu.

Một thời gian dài con đọc sách

Hơn ba mươi năm đọc báo Văn nghệ

Không biết hao bao nhiêu là rượu

Rượu nhắm cùng thơ

Thơ chan tình người

Tàn canh:

Vợ thương đãi cuội hầm canh

Có cô con gái rượu hay đọc bài của bố

Sửa lỗi chính tả khen – chê

Sáng nay 27/11

Mẹ ơi!

Gốc đào trước ngõ lác đác đơm khuy.

 

NGUYỄN XUÂN DŨNG – GĐ Bệnh viện Đa khoa Cửa Đông, thành phố Vinh.

Song Ngư

Đảo Ngư. Nguồn Internet.

Từ trong cổ tích Song Ngư

như anh và em tình tự.

Nên sóng muôn đời vẫn cứ

vỗ vào sâu thẳm Biển Đông.

Từ trong bão táp Song Ngư

như bức bình phong trấn giữ.

Đi suốt chiều dài lịch sử

còn nguyên dáng vóc cha ông

Song Ngư, Song Ngư

Trăng rơi vào giếng Ngọc

Tiên giáng trần rong chơi

Bãi đá dài diệu vợi

Tiếng chuông chùa chơi vơi…

Song Ngư, Song Ngư

Đôi cánh buồm nâu huyền thoại

căng tràn giấc mơ đại dương.

Một ngày chẳng còn xa ngái

sấm truyền đáo địa Song Ngư.

9/1/2021. NXD.

 

HỒ KHẢI HOÀN – BS Bệnh viện Nội tiết Trung ương

Nhỏ nhen

Bà, sơn dầu. Họa sĩ Đồ Quốc Thắng.

 

Từ ngày xưa bà dạy cháu rằng

“Nhỏ bé nhất đời là cái kim, cháu tìm giúp bà đấy”

Cái kim của bà, cháu dễ dàng tìm thấy

Còn cái gì nhỏ bé hơn không?

Cháu ở bên bà tròn chín mùa Đông

Đêm cháu lạnh, bà nhóm thêm bếp lửa

Rồi bà đi… không về nữa

Bà mang kim về đâu bà ơi?

Cháu lớn lên, đến khắp nẻo chân trời

Những vi trùng, siêu vi trùng cháu đều tìm thấy

Qua kính hiển vi, nó cũng như cái kim ngày ấy

Còn cái gì nhỏ bé nữa bà ơi?

Lội giữa đường đời, áo giấy lẫn ma trơi

Con kiến oằn lưng, con cua nắng cháy

Nhỏ bé những gì cháu đều nhìn thấy

Cái nhỏ nhen của con người – chẳng dễ nhận ra đâu…

 

Dòng sông thi ca

Sông quê, Acrylic, Hoàng Công Hùng.

Sinh ra bên dòng Lam – uống nước sông Hồng

Tôi có khoảng trời mắt em Vàm Cỏ

Những dòng sông như những cuộc đời

Gặp núi đồi thì tránh

Gặp bão giông – cuộn sóng

Chở phù sa bồi đắp cánh đồng quê…

 

Tôi đã đi qua những dòng sông khắp mọi miền đất nước

Sông Kỳ Cùng chảy ngược lên phía bắc

Sê-rê-pôk chảy ngược về phía tây

Nhưng tất thảy đều đổ ra biển cả

Và cuốn đi những rác rưởi bùn lầy…

 

Có cô gái nơi bến sông… đang tắm

Có chàng trai gánh nước chẳng muốn về

Có cánh buồm nâu âm thầm đợi gió

Có  con đò ngậm ánh trăng khuya…

 

Nước mắt tôi rớt xuống dòng Lam

Nước sông xanh ánh lên sắc đỏ

Nước mắt em… rơi xuống sông Hồng

Sông Hồng xanh mãi suốt đời tôi

 

Trong dòng chảy cuộc đời tất bật

Biết bao lo toan và khó nhọc

Trôi nổi  mây trời – trôi nổi trăng sao

Bỗng vút lên một giọng hò mái đẩy

Nhớ không em… tiếng sáo đêm nào

 

Tôi yêu em như ngọn đèn leo lét

Mà cháy thành ánh sáng của vô cùng

Những dòng sông từ nguồn… xuôi về biển

Dòng sông thi ca của tôi… từ biển ngược lên nguồn…

HKH.

Tranh bìa; Tiếng Xuân. Họa sĩ Tạ Hùng.

Leave a Reply