“Bếp lửa” và “Giao mùa” của tác giả Võ Văn Vinh

68

Chuyên mục “Nhà thơ chọn thơ” trên Sông Lam số 8 (tháng 8+9/2020) xin giới thiệu cùng bạn đọc hai bài thơ “Bếp lửa” và “Giao mùa” của tác giả Võ Văn Vinh. Bài do nhà thơ Thạch Quỳ chọn và bình. 

*****

BẾP LỬA

Minh họa: Internet

  Ngày mai xa nhau rồi
Đêm nay mưa đầy trời
Nhà sàn hồng bếp lửa
Em lặng ngồi cùng tôi.

Mơ hồ chiếc lá rơi
Về tận miền hoang vắng
Than củi thì nồng nàn
Chúng mình thì im lặng.

Tôi bất chợt nhìn lên
Gặp mắt em thăm thẳm
Má em cũng đỏ bừng
Lung linh vầng lửa sáng.

Trên bếp cơm đang sôi
Bâng khuâng mùa lúa rẫy
Em tảo tần đến vậy
Chụm thổi không ngơi tay.

Mai ngày xa sông núi
Biết bao điều nhắn gửi
Lời thương đâu dễ nói
Nỗi nhớ đã mênh mang.

Nhìn ra trời hửng nắng
Bếp lửa chẳng chịu tàn
Phút cầm tay tiễn biệt
Bời bời mây gió giăng…

                                                        *****
Một bếp lửa. Hai người tình. Đêm chia biệt.
Lửa không nói gì. Hai người tình không nói gì. Bài thơ viết bằng sự im lặng. Ngỡ như chỉ có sự im lặng của bóng đêm, của ngọn lửa, sự im lặng của hai người yêu nhau trong đêm chia tay ấy là đã cất nên lời ở trong bài thơ này.
Đọc bài thơ này là chúng ta đọc sự im lặng ở trong bài thơ đó.
Nhà sàn hồng bếp lửa
Em lặng ngồi cùng tôi…

Gặp mắt em thăm thẳm
Má em cũng đỏ bừng
Lung linh vầng lửa sáng…

Lời thương đâu dễ nói
Nỗi nhớ đã mênh mang
Phút cầm tay tiễn biệt
Bời bời mây gió giăng…
Nhà thơ không nói gì. Hai người tình cũng không thổ lộ, không bày tỏ tình cảm của mình ra lời nói . Duy nhất chỉ có một hành động, một cử chỉ là họ “cầm tay” nhau trong phút giây cuối cùng của cuộc chia tay, tiễn biệt. Cả không gian, cả thời gian, cả bếp lửa, cả con người đều giành riêng cho sự im lặng – sự im lặng thiêng liêng sẽ tự nói nên lời.
Thơ là mĩ cảm, là vẻ đẹp của ngôn từ. Đôi khi, chính sự im lặng lại là thứ ngôn từ đắc địa nhất, gợi cảm nhất, và nói nhiều nhất ở trong thơ vậy.

                       GIAO MÙA

Minh họa: Internet

   Đã nghe sầm sập mưa rơi
Gõ vang trên mái, bồi hồi trong cây
Âm âm núi thẳm sông dài
Xôn xao đồng bãi dịu ngày nắng trơ
Mênh mang trời đất giao mùa
Gió dùng dằng gió, mây vừa xanh mây
Lặng im nào nhớ mong ai
Nghe mưa thấm cả nỗi ngày rỗng rênh…
Bài thơ có 8 câu.  6 câu đầu liên kết với nhau trong cùng một cảm quan, một cấp độ cảm xúc tương đồng. 6 câu thơ ấy cùng biểu hiện cái không khí “âm âm’, “ sầm sập”, “ gõ vang”, “ xôn xao”, “dùng dằng”… rất đẹp,  rất mãnh liệt, rất hùng tráng, rất gợi cảm ở những giây phút trời đất giao mùa. Đọc xong 6 câu thơ này, người đọc hy vọng là tác giả sẽ viết thêm 2 câu cuối cùng cảm quan ấy, cùng vẻ đẹp ấy nhưng được nâng lên một cấp độ cảm xúc cao hơn, mới lạ hơn thì có thể chúng ta đã gặp một bài thơ hay, trọn vẹn. Tuy nhiên, có vẻ như hai câu cuối đã không còn nằm trong cái mạch thơ ấy nữa !
Lặng im nào nhớ mong ai
Nghe mưa thấm cả nỗi ngày rỗng rênh…
Hai câu thơ này không phải là không hay nhưng hai câu này viết về chuyện “nghe mưa” chứ không nhất quán với chuyện “ giao mùa” trong bài thơ có 6 câu thơ trên ấy nữa.
Có chút đáng tiếc. Tuy nhiên bài thơ “ Giao mùa”  vẫn là bài thơ có chất thơ, có dấu ấn tâm hồn tác giả, Tạp chí Sông Lam xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

Nhà thơ Thạch Quỳ (Chọn và giới thiệu)

(Bài đăng trên Tạp chí Sông Lam, số 8/ tháng 8+9/2020)

Leave a Reply