Dưới tán quê nhà

69

Đó là những mảng ký ức tưởng như đã nhòe mờ đi giữa muôn trùng đời sống, là thương nhớ đồng quê trong bâng khuâng cánh chim chìa vôi bay thảng thốt, là làng xưa hồi sinh sau cơn bão, là nỗi niềm những người con trai rời xa quê hương, là ổ rơm thơm mùi cổ tích, hay bao được mất gom lại trong trong cái tình chân quê… Dưới tán quê nhà, họ đã thổn thức thành những bài thơ hay để hôm nay Sông Lam có dịp giới thiệu cùng bạn đọc.

Nhụy Nguyên
DƯỚI TÁN QUÊ NHÀ
  Đã nhòe đi giữa muôn màu dâu bể
Hôm nay về ngồi rục bên bụi chuối
Vẫn đó đôi cu cườm thủng thẳng ăn cơm thừa của mèo rồi bay lên chái bếp
Ngôi nhà tranh dột nắng sau hiên mùa làm mênh mông nhức nhối
Mà bầy cổ tích vẫn chen nhau trú mưa dưới tán lá hư huyền.

Sót củ khoai oằn lòng nảy mầm nơi góc chạn
Giật mình nhớ xưa xa lấm bết triền đê lùa trâu về nằm mơ giấc lẫy lừng bể khổ
Con ếch dưới nhăng đã im hơi trước cuộc chơi của dun dế bên trời
Ngoài vườn hương cau thơm như người qua sông người về từ tịnh xứ…

Ầu ơ trong cơn mộng lại tơi bời giông gió
Con gà sống bạc lông lơ ngơ mòn vẹt đôi chân bới rách bóng mình
Có chuyến thời không phiêu bồng qua ngõ
Mà ta còn ngồi đây mục dần bên bụi chuối
Mà mầm xưa vẫn xanh nhói bóng vô thường…

                      ***
Nguyễn Hữu Quyền
THƯƠNG NHỚ ĐỒNG QUÊ

Ảnh: Hoàng Tuấn

  Chìa vôi vụt bay. Để lại trên vồng khoai tổ trứng.
Cây trổ* lưng chừng trời dội vào kí ức.

Lắc lơ…

Thôi dông. Trắng đồng lạc sót
Ướt áo rồi. Tinh khôi cơn mưa…

Tiếng tắc kè kêu. Mặc chiều. Mong đợi…

Ngày em đi lấy chồng. Đồng không. Nức nở giấc mơ mùa hạ. Trắng phau thương nhớ. Hoa bông .

Bao nhiêu năm. Mấy lần qua sông? Trở về ngày  xưa
Đứng bên ni bờ. Lúa vừa chín rộ. Cào cào yếm đỏ. Không trung ai gội? Thôi rồi

Đồng ơi !…

Nghe nói em rời quê mang theo chùm hoa bưởi. Tất tả ngược xuôi. Tơi bời sóng gió. Giữa phố phường cánh bằng lăng rơi trên đầu công chúa. Được thua? Tủi hờn! Chơi vơi…

Chim chìa vôi! Xưa bay lên trời. Sao thôi trở lại ?

Áo ướt ngày nào? Ai phơi?…
_____________
* Cầu vồng .

                ***
Lê Lân
LÀNG SAU BÃO
  Chỉ một tuần sau cơn bão đi qua
Làng trở lại yên bình như cũ
Nhà mới dựng trên nền gạch đổ
Còn đơn sơ nhưng ấm áp nghĩa tình.

Vẫn tiếng gà đều đặn trước bình minh
Giục mọi người ra đồng cứu lúa
Dẫu hôm nay cái ăn còn đứt bữa
Biết phải giành hạt giống để mùa sau
Có gian nan mới hiểu hết lòng nhau
Trong lẽ sống lá lành đùm lá rách
Nghĩa láng giềng,
thuỷ chung,
trong sạch
Như mới bây giờ, như tự xa xưa.
Ta nâng niu hạt gạo ông bà
Qua những tháng năm đầy dữ dội
Ta ở giữa cuộc đời đắp đổi
Quen hát bằng dịu ngọt của dân ca

Ơi, quê mình bao bão lũ đi qua
Người vẫn sống với tấm lòng nhân ái
Sau cơn bão tiếng chim vườn lại gọi
Như cuộc đời, cây trái mãi đơm hoa!

                      ***
Nguyễn Đăng Chế
GOM
  Tôi gom một giờ vui
Phòng ngày buồn ập đến

Gom lại vài giọt nắng
Đông giá tặng người thương.

Gom hết những giọt sương
Gửi cho miền nắng gió

Gom lên một ngọn lửa
Thiêu ích kỷ não nề.

Hướng cội nguồn tiên tổ
Tôi gom tình chân quê…

Ảnh: Hoàng Tuấn

                  ***
LÂM BẰNG
Những trai làng lần lượt ra đi
  Những trai làng tôi lần lượt ra đi
Người nọ nối bước người kia, như đoàn người không dứt.
Đi lặng lẽ trong những chiều nắng nhạt
Vơi trai làng, lưng núi vắng đàn ông.

Những trai làng tôi
Mười tám đôi mươi
Đi chân đất
Tóc còn bết bùn hoai gốc lúa
Tuổi mười bảy bẻ gãy sừng trâu cánh ná
Các anh đi khi bông lúa uốn câu
Phai ruộng chiều qua, lát mai còn bỏ dở
Các anh đi triền đê nắng nỏ
Quần vén lá làn tay áo trúc bâu.

Lần lượt các anh đi
Nối nhau đi không kể tháng kể ngày
Đợt tháng năm
Rồi gối sau tháng bảy
Cuối tháng mười lại một tốp đầu quân
Làng vợi dần trai tráng cày ruộng, đào mương
Chặt gỗ, lợp nhà…
Bão giật mưa tuôn
Đánh nín, sảm thuyền
Vắng trai làng
Đành vào tay đàn bà, con gái.

Trai làng tôi lần lượt ra đi
Những lát cày lật ngang gốc rạ
Những mương phai huơ huơ dặm cỏ
Những bờ tre…
Những vó bè…
Đó đơm… bỏ ngỏ
Đợi trai làng về lại chăm nom.

Làng tôi dạo ấy vơi hẳn trai làng.

             ***
Nguyễn Thị Phương
NHỚ Ổ RƠM


  Xót lòng nhớ cái ổ rơm
Mẹ nghèo mớm cá, búng cơm thuở nào
Cha nuôi con lớn khát khao
Nhọc nhằn chín chữ cù lao sinh thành.
Mặc con rét mướt sao đành
Ổ rơm cha kết như vành nôi êm
Con từ rơm rạ lớn lên
Bao nhiêu hơi ấm vẹn nguyên trong mình.
Con đi muôn dặm hành trình
Mà lời rơm vẫn đinh ninh đến giờ
Cha gom từng sợi ước mơ
Mẹ nhặt cuống rạ mong chờ đông qua.
Chim trời sải cánh bay xa
Ổ rơm ngày ấy, nay đà còn không?

BBT

(Thơ đã đăng trên tạp chí Sông Lam, Số 9/Chào năm mới 2021)

Leave a Reply